Hấp lực của sự quyền rũ

Vào đầu những năm 1840, kẻ thu hút sự chú ý của giới nghệ thuật ở nước Pháp là một cô gái trẻ tên Apollonie Sabatier. Nàng đẹp đến nỗi các nhà điêu khắc và họa sĩ đều muốn biến nàng thành nhân vật bất tử trong tác phẩm của họ. Ngoài ra nàng còn vô cùng duyên dáng, dễ gần và tự tin một cách lôi cuốn khiến cho tất cả nam giới đều bị nàng cuốn hút. Căn họ của nàng ở Paris vì thế trở thành nơi tụ tập các văn hào và nghệ sĩ, và chẳng mấy chốc Phu nhân Sabatier nàng được gọi là phu nhân mặc dù chưa lập gia đình đã đứng ra điều khiển một salon văn học quan trọng vào bậc nhất ở Pháp. Các văn hào nổi tiếng như Gustave Flaubert, Alexandre Dumas Cha và Theophie Gautier nằm trong số khách lui tới nơi thường xuyên.
Đến gần cuối năm 1852, khi ba mươi tuổi, Phu nhân Sabatier nhận được một lá thư nặc danh, trong đó người viết thú nhận đã yêu thương nàng say đắm. Vì sợ nàng thấy tình cảm của mình là bố bịch nên chàng không muốn xưng danh tánh, tuy nhiên chàng vẫn muốn cho nàng biết là chàng tôn sùng nàng. Sabatier đã quá quen được quan tâm như thế vì nàng được rất nhiều người yêu. Những bức thư này lại rất khác với những bức thư cảm hứng cho sự nồng nhiệt của chàng trai này. Bằng nét bút đã được ngụy trang, lá thư chứa đựng một bài thơ mang tựa đề gửi người con gái quá vui tươi được tác giả bức thư sáng tác cho riêng nàng. Bài thơ mở đầu bằng việc ca ngợi nhan sắc của nàng nhưng lại kết thúc với những dòng như sau:
Ta muốn, một đêm, lẻn vào giường 
Khi đêm báo hiệu phút giao hoan
Như tên trộn đến tìm kho báu
Có niềm vui vào ngây ngất hơn
Được truyền nọc độc của yêu thương
Qua làn nôi ấm, đầy sảng khoái
Ngày lại ngày qua tươi thắm hơn.
Hòa lẫn với sự tôn sùng của chàng trai ngưỡng mộ là một sự thèm khát kỳ lạ mang chút gì đó tàn nhẫn. Bài thơ vừa khiến nàng hiếu kỳ vừa làm nàng bối rối. Tuy nhiên nàng không nghĩ ra được ai là tác giả bài thơ. Vài tuần lễ sau, nàng nhận được một bức thư khác. Cũng như lần trước, người viết như thể hiện sự tôn sùng của chàng ta đối với nàng bằng cách xen lẫn tinh thần và nhục dục. Và cũng như trong bức thư trước, chàng lại tặng nàng một bài thơ tựa đề Tất cả trong em:
Chẳng vẻ đẹp lẻ loi vào được xem vượt trội
Bởi một nét diễm kiều đều tụ lại ở nàng
Ôi sự biến đổi quả nhiên huyện diệu
Khiến các giác quan như hòa làm một trào tuôn
Giọng nàng ngát hương khi cất tiếng
Hơi thở nồng nàng như âm điệu bổng trầm