Lui về với tình cảm trong quá khứ

Khi trưởng thành, con người ta thường có khuynh hướng xem trọng quá đáng quãng đời thơ ấu của mình. Trẻ con thực sự cũng có nỗi khổ do chúng không thể làm được gì nên phải hoàn toàn phụ thuộc vào người lớn, vậy mà đến khi trưởng thành, người ta thường quên khuấy mất điều này và đặt quá nhiều tình cảm vào quãng thời gian mà họ cho là thiên đường dĩ vãng. Họ quên mất nỗi đau và chỉ còn nhớ đến những phút giây vui sướng. Tại sao thế? Đó là vì đời sống người trưởng thành thường trĩu nặng trách nhiệm khiến cho có lúc, họ thầm mong mỏi được trở về cái thời là đứa trẻ thơ lệ thuộc vào ao ước có người lo cho mình từng miếng cơm manh áo, có người quan tâm chăm sóc và vỗ về khi buồn, giấc mơ này mang nặng yếu tố giới tính vì cảm giác phụ thuộc vào cha mẹ của đứa trẻ mang nặng sắc thái giới tính. Nếu ta đem lại cho họ cảm giác tương tự với cảm giác được bảo vệ và lệ thuộc như khi còn nhỏ thì họ sẽ đặt tất cả tình cảm vào ta bao gồm cả sự yêu thương lẫn sự lôi cuốn tình dục. Tuy không công nhận điều đó nhưng họ lại mong mỏi lui về quá khứ, vứt bỏ lớp vỏ của con người trưởng thành và được trút ra ngoài những cảm xúc của một đứa trẻ vốn vẫn tồn tại bên trong con người họ. Trong khoảng thời gian mới bước vào con đường sự nghiệp, nhà phân tâm học Sigmund Freud đã phải đương đầu với một vấn đề kỳ lạ, đó là có rất nhiều bệnh nhân nữ yêu ông. Ông hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dưới tác dụng của sự thôi miên của Freud, người nữ bệnh nhân đào bới lạ quá khứ thời thơ ấu của mình, nơi bắt nguồn căn bệnh tâm lý của cô ta. Cô ta kể về mối quan hệ của mình với cha, về những khoảng khắc được âu yếm thương yêu thời nhỏ, và cả về những khoảng khắc bị lơ là hay ruồng bỏ. Qúa trình đào bới quá khứ này sẽ khuấy động cảm xúc và ký ức của cô một cách mạnh mẽ. Trên phương diện nào đó, cô đã được đưa trở lại thời thơ ấu. Qúa trình này càng tác dụng mạnh hơn khi đi cùng với nó là thái độ ít nói và hơi lạnh lùng xa cách của Freud, mặc dù ông vẫn tỏ ra quan tâm đến cô ta. Nói cách khác thì ông rất giống với hình ảnh truyền thống của người cha. Trong thời gian đó, bệnh nhân nằm dài trên ghế trong tư thế bất lực và thụ động, vì thế càng trông giống với hình ảnh hai cha con hơn. Cô quay trở lại với hình ảnh quá khứ và đâm ra yêu Freud.