Nữ hoàng mất dần kiên nhẫn

Năm 1762, vợ của Nga hoàng Peter III là Catherine tiến hành đảo chính lật đổ người chồng không biết trị nước của mình rồi lên ngôi nữ hoàng nước Nga. Trong suốt vài năm sau đó, bà một mình cai trị đất nước nhưng lại có rất nhiều tình nhân. Người Nga gọi những người đàn ông này là vremienchiki, có nghĩa là những người đàn ông trong chốc lát. Đến năm 1774 thì người đàn ông chốc lát của nữ hoàng là Gregory Potemkin, một viên đại úy ba mươi lăm tuổi, nhỏ hơn nữ hoàng Catherine mười tuổi, một ứng cử viên ít xứng với cương vị này nhất. Potemkin là một người thô lỗ và không hề điển trai anh ta bị tai nạn nên mất một mắt, nhưng anh ta lại biết làm Catherine cười và tôn thờ bà đến nỗi cuối cùng bà ngã gục. Thế là anh ta nhanh chóng trở thành người mà nữ hoàng yêu quý nhất. Catherine trao cho Potemkin tước vị ngày càng cao và cuối cùng anh ta trở thành thống đốc của Belorussia một khu vực rộng lớn phía Tây nam ôm cả Ukraine. Khi lên làm thống đốc, Potemkin buộc phải rời St. Petersburg để xuống miền Nam sinh sống. Vì biết Catherime sẽ không thể làm được gì nếu không có đàn ông bên cạnh nên anh ta đã thích thân đứng ra chọn một vremienchiki khác kế tục anh ta. Nữ hoàng không những chấp thuận việc anh ta thu xếp mà còn tuyên bố rằng Potemkin sẽ mãi mãi là người được bà sủng ái nhất, ước mơ của nữ hoàng Catherime là gây chiến với Thổ Nhĩ Kỳ, giành lại thành phố Constantinople cho giáo hội Chính thống và đuổi quân Thổ ra khỏi châu  u. Bà đề nghị cùng tiến hành cuộc viễn chinh này với vị hoàng đế trẻ của Hapsburg là Joseph II, nhưng Joseph lại cứ chần chừ mãi không chịu ký vào thỏa ước cùng tham chiến. Nữ hoàng mất dần kiên nhẫn và đến năm 1783 thì bà thôn tính vùng Crimea, một bán đảo ở phía Nam mà dân cư ở đó chủ yếu là những người Hồi giáo Tartar. Bà yêu cầu Potemkin làm điều mà anh ta đã từng thực hiện thành công ở Ukraine, đó là dẹp trộm cướp, mở đường, hiện đại hóa các cảng biển, đem lại sự trù phú cho người nghèo. Sau khi họ được chuyện này, Crimea sẽ trở nên vị hoàn hảo để tiến hành cuộc chiến chống quân Thổ. Anh ta lao vào hàng trăm dự án khác nhau và ngày càng mơ mộng lập được kỳ tích ở vùng đất này. Anh ta hình dung ra mình thành lập một thủ đô trên sông Dnieper và đặt tên thủ đô đó là Ekaterinoslav có nghĩa là vinh danh Catherine, một thủ đô sẽ cạnh tranh cùng với thành phố St Petersburg và sẽ là nơi có một trường đại học vượt qua tất cả các trường đại học khác ở châu âu.