Theo nhà sử học plutarch

Dân chúng bị Brutus thuyết phục và nghĩ ông ta là một người tử tế. Nhưng sau đó đến lượt Mark Antony bước lên diễn đàn và ca ngợi Caesar. Đám đông chúng sẽ biết là Caesar yêu thương họ biết chừng nào và sẽ thấy là hành động ám sát ông ta đê tiện biết bao. Đám đông cứ khăng khăng giục Antony đọc di chúc, nhưng thay vì làm như vậy, ông ta lại đưa chiếc áo choàng thấm máu của Caesar lên cao để dân chúng nhìn thấy những vết rách tả tơi trên áo. Ông chỉ rõ cho họ thấy là Brutus đã đâm vào vị đại tướng vĩ đại ở chỗ này còn Cassius đã đâm vào chỗ kia. Cuối cùng rồi ông cũng đọc di chúc của Caesar lên, trong đó Caesar nói rõ là để lại bao nhiêu tài sản cho dân chúng La Mã. Bản di chúc này giống như phát súng kết liễu cuộc đời của bọn âm mưu phản loạn. Đám đông quay lại chống bọn họ kịch liệt và đòi hành hình họ. Antony là một người thông minh và biết cách kích động quần chúng. Theo nhà sử học Plutarch người Hy Lạp, khi ông ta thấy là lời nói của mình đã tác động đền quần chúng và làm họ kích động mạnh, ông bắt đầu vừa ca ngợi Caesar vừa biểu lộ sự tội nghiệp và phẫn uất cho số phận vị tướng tài này. Lời nó lôi cuốn của ông nhằm vào việc gây cảm xúc cho quần chúng vì những ai xúc động sẽ rất dễ bị gạt. Antony đã áp dụng nhiều thủ thuật để khuấy động quần chúng, giọng nói của ông lúc đầu run rẩy, sau đó như quẫn trí và cuối cùng là bùng lên giận giữ, giọng nói xúc động luôn tác động trực tiếp đến người nghe và rất dễ lây lan. Antony cũng trêu chọc quần chúng với bản di chúc bằng cách để mãi đến cuối cùng mới đọc vì ông biết rằng điều đó khiến cảm xúc của họ sau khi bị dồn nén sẽ bùng nổ. Khi đưa chiếc áo choàng của Caesar lên, Antony đã dùng hình ảnh đó để đánh vào bản năng của công chúng. Có lẽ ta không muốn làm cho đám đông trở nên điên cuồng mà chỉ muốn kéo họ đứng về phía ta. Vì thế ta phải cẩn thận chọn cho mình chiến lược và cách ăn nói thích hợp. Có thể ta nghĩ rằng tốt hơn hết ta nên tranh luận với người nghe và giải thích cho họ những điều ta nghĩ. Nhưng người nghe sẽ khó biết được là ta nói có lý hay không. Muốn biết họ sẽ phải tập trung lắng nghe và điều này đòi hỏi họ rất nhiều nỗ lực. Người ta thường dễ dàng bị một tác nhân nào đó gây xao lãng tâm trí và nếu như họ bỏ sót một phần những gì ta nói, họ sẽ thấy bối rối, nghĩ rằng họ không giỏi bằng ta và sẽ mất tự tin.